Banner

Home » 2019 » Tháng Tư

Monthly Archives: Tháng Tư 2019

Thứ đàn ông mất dạy

Con em mình vừa đi chơi về, thấy nó có vẻ hậm hực, mình hỏi sao, nó bảo cái thằng người yêu nó mới quen tưởng tử tế, hóa ra lại là thằng mất dạy, em chia tay nó rồi.

Tôi bảo đầu đuôi thế nào, kể tôi nghe, thì con bé vừa nức nở vừa kể: “Cái thằng đó rõ ràng hẹn em đi ăn kem, thế mà lèm nhèm kiểu gì nó lại phi ngay vào nhà nghỉ. Em nhảy ngay xuống tát cái bốp phát vào mặt nó. Thằng chó, nó nghĩ em là loại con gái gì chứ? Ăn tát xong thằng đó rối rít xin lỗi, giải thích là hôm nay Cá tháng Tư, nó chỉ đùa tí cho vui thôi chứ không có ý gì”.

Tôi nghe vậy thì cũng cố xoa dịu: “Thôi, nó đùa có hơi quá thì em tát nó một cái là cũng được rồi, chứ mới thế đã chia tay thì hơi tội cho nó”.

Con em lại nức nở: “Thì em cũng nghĩ thế, em còn bảo nó là đã lỡ vào đến đây rồi thì cứ thuê lấy một phòng vào nghỉ tí cũng được, nhưng nó nhất quyết không chịu thuê, bảo là chỉ đùa thôi”.

“Ờ, thế chia tay là phải rồi! Thứ đàn ông mất dạy!”.

Nguồn : Long Văn Đinh

Truyện cười hot nhất tuần ( P 92 )

Truyện cười hot nhất tuần phần 92 : Vợ ‘mèo mỡ’ , Nụ hôn thần thánh , Cân biết nói

Cân biết nói

Trong hội thảo về chương trình giảm béo có những gian hàng giới thiệu đủ các loại cân đặc biệt đối với những người quá khổ. Ai tham dự cũng phải leo lên cân thử.

Một phụ nữ e ngại không dám lên thử vì sợ mọi người biết số cân nặng của mình nên cứ lùi ra sau. Nhân viên tại hội thảo thấy thế tế nhị nói:

– Nếu bà ngại thì xin sang bên này, chúng tôi có loại cân đặc biệt không hiện số dành cho riêng bà.

Người phụ nữ vui vẻ đứng lên cân, bỗng nhiên cái cân hét lên:

– Một trăm ba mươi cân!

Đọc Tiếp…

Giáo cụ trực quan

Bỗng chốc cái tin thầy Tiêu Giao ngoại tình với cô Ly Hợp râm ran cả phố huyện. Sáng nay người ta bắt được tận tay hai người trần như nhộng đang ôm nhau ngủ trong nhà nghỉ. Mọi người kéo đến đông lắm. Trong đám đông hiếu kỳ đó có cả chồng cô giáo Ly Hợp, người được cho là đã theo dõi và bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ. Tại hiện trường, lão trưởng thôn và đội an ninh đang lập biên bản vụ việc. Trưởng thôn húng hắng ho bốn cái, đoạn ngẩng mặt lên hỏi.

– Hai người vào đây lúc mấy giờ? Mục đích vào đây để làm gì, khai rõ đầu đuôi xem nào?

Thầy giáo Tiêu Giao bẻ ngón tay răng rắc lý nhí thưa.

– Thưa cán bộ, sự tình quả là như này ạ. Sáng nay giời lạnh, lại thèm rượu nên tôi ghé vào quán cháo lòng tiết canh gọi đĩa dồi non, mấy miếng gan, bát tiết với cút rượu trắng lai rai đỡ buồn.

Đọc Tiếp…

Lý do mà bò không có sừng

Một cô gái thành phố xinh đẹp đi về quê thăm bà con.Bên vệ đường cô nhìn thấy một con thú đang gặm cỏ không có sừng, nên hỏi một anh nông dân đứng gần đó:

– Anh ơi! Xin anh giải thích cho em biết vì sao con bò này không có sừng ạ?

Anh nông dân ngước đầu lên nhìn cô ta một lúc rồi từ từ giải thích:

– Thưa cô, có những con vật có sức mạnh phi thường hay dùng cái sừng của mình để gây tai hoạ. Do đó chúng tôi phải đối phó với chúng bằng cách dùng cưa cắt cho ngắn bớt. Sau đó nhỏ lên đó vài giọt axit cho cặp sừng không bao giờ mọc được nữa.

– Thế vết cắt đâu anh? – cô gái tò mò.

Anh nông dân nhún vai đáp:

– Còn trường hợp con bò này không có sừng, bởi vì nó là… con ngựa ạ!

Tôi về Việt Nam, chẳng nơi đâu bằng TP.Hồ Chí Minh

Tạm biệt thành phố Toronto giá lạnh, nghèo nàn, lạc hậu và đầy rẫy tệ nạn xã hội, tôi trở về thăm quê hương yêu dấu vào một ngày cuối tháng ba khí hậu oi nồng.

Đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất đúng 12 giờ trưa, hơi lạnh từ các máy điều hoà được mở hết công suất không làm giảm ánh nắng gay gắt bên ngoài lăng kính của ga hàng không lớn nhất Đông Nam Á này.

Nhìn đoàn người rồng rắn xếp hàng đợi làm thủ tục nhập cảnh mà tôi ngán ngẩm, nhủ thầm không biết khi nào mới đến lượt mình. Nhưng tôi đã lầm, các anh hải quan Việt Nam với tác phong rất chuyên nghiệp, họ làm thủ tục check-out nhanh không quá ba mươi giây cho mỗi hành khách. Đoàn người dần dần ngắn lại.

Khi đến lượt tôi, anh hải quan trẻ tuổi trán lấm tấm mồ hôi vui vẻ hỏi thăm về hành trình bay, sức khoẻ của tôi cùng gia đình, sau đó anh nhã nhặn thông báo về số hành lý mà tôi đem vô Việt Nam như sau:

– Thưa anh, bộ phận giao nhận hành lý báo cho tôi biết là anh đem số lượng vàng, ngoại tệ và kim cương về Việt Nam nhiều trên mức quy định, nhưng chúng tôi biết anh vi phạm lần đầu nên quyết định không xử phạt đâu ạ.

Nghe anh hải quan nói thế, tôi vui quá thật thà khai luôn:

– Nói thật với em, số tiền hai triệu đô, mấy ký vàng lá cùng nửa ký hột xoàn là tài sản của anh dành dụm trong mười năm bưng phở, rửa chén và quét rác bên Canada đấy em ạ. Nay anh quyết định đem hết về Việt Nam để giúp các bé gái từ 18 đến 25 tuổi ở mấy quán bia ôm làm vốn buôn bán, mong các em thông cảm.

Anh hải quan trẻ thay đổi cách xưng hô, nhìn tôi cười tươi rói, vui vẻ bảo:

– Tụi em biết mà, nên không ph ạt anh đâu. À, còn mấy chục cái iphone X với va-li nước hoa, lần sau anh nhớ ràng buộc cẩn thận nhé, kẻo bể thì tiếc lắm. Tất cả đang ở đây, mời anh kiểm tra cho kỹ xem có thất thoát gì không ạ !

Nói xong anh quay qua hai người bạn hải quan ở bàn bên cạnh lúc này đã hết khách, nhờ họ bỏ hành lý của tôi lên xe, đẩy ra cửa dùm. Cảm động trước nghĩa cử cao đẹp ấy, tôi có nhã ý tặng mỗi anh một cái iphone thì mấy anh khoát tay:

– Cảm ơn anh, chúng em không nhận đâu ạ, anh hãy để dành tặng những người nghèo hơn tụi em.

Đọc Tiếp…

Anh khá đi rồi cụ ạ !

– Anh Bẩn đi đời rồi, ông giáo ạ!

– Xộ khám rồi?

– Xộ rồi? Họ vừa xích đi xong.

Lão cố làm ra vẻ buồn tủi. Nhưng trông lão cười như bố đẻ em bé và đôi mắt lão long lanh như giọt sương mai, tôi muốn ôm choàng lấy lão mà đọc khoản 4 và khoản 12 Điều 5 Nghị định 46/2016/NĐ-CP. Bây giờ thì tôi không xót cái thả tim của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ tò mò muốn hóng thêm. Tôi hỏi cho có chuyện:

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép chảy cả nước mắt. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão cười hở cả đám lợi đỏ hỏn chả thấy cái răng đếch nào. Lão cố nín lại…

– Vãi đạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy mấy thằng nhóc khăn quàng vỗ tay lại cứ tưởng hay, hết dừng xe, dàn hàng ngang chụp ảnh trên cao tốc lại live stream chửi bậy, đốt xe, khoe khoang vô văn hoá. Tôi thí cho nó đôi ba cái like xong lén gọi cho báo đài. Nó đang hí hửng thì VTV24 chực sẵn ngay đằng sau nó, gom hết tư liệu tôi gửi rồi đồng loạt phân phát cho các nhà đài. Cứ thế là chuyển động 24h và thời sự, hai chương trình bỏ ra vài phút đã kéo cả dàn áo xanh áo vàng đến cổng nhà nó được. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu bị tóm! Này! Ông giáo ạ! Nó cũng khôn! Nó cứ làm như nó trách tôi; nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi mua vui cho lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”.

Thì ra tôi bằng này tuổi đầu rồi vẫn còn đánh lừa được thằng cu, nó không ngờ tôi dám gọi báo đài đến túm nó thật!

Đọc Tiếp…