Home » Truyện cười chế

Category Archives: Truyện cười chế

Thứ đàn ông mất dạy

Con em mình vừa đi chơi về, thấy nó có vẻ hậm hực, mình hỏi sao, nó bảo cái thằng người yêu nó mới quen tưởng tử tế, hóa ra lại là thằng mất dạy, em chia tay nó rồi.

Tôi bảo đầu đuôi thế nào, kể tôi nghe, thì con bé vừa nức nở vừa kể: “Cái thằng đó rõ ràng hẹn em đi ăn kem, thế mà lèm nhèm kiểu gì nó lại phi ngay vào nhà nghỉ. Em nhảy ngay xuống tát cái bốp phát vào mặt nó. Thằng chó, nó nghĩ em là loại con gái gì chứ? Ăn tát xong thằng đó rối rít xin lỗi, giải thích là hôm nay Cá tháng Tư, nó chỉ đùa tí cho vui thôi chứ không có ý gì”.

Tôi nghe vậy thì cũng cố xoa dịu: “Thôi, nó đùa có hơi quá thì em tát nó một cái là cũng được rồi, chứ mới thế đã chia tay thì hơi tội cho nó”.

Con em lại nức nở: “Thì em cũng nghĩ thế, em còn bảo nó là đã lỡ vào đến đây rồi thì cứ thuê lấy một phòng vào nghỉ tí cũng được, nhưng nó nhất quyết không chịu thuê, bảo là chỉ đùa thôi”.

“Ờ, thế chia tay là phải rồi! Thứ đàn ông mất dạy!”.

Nguồn : Long Văn Đinh

Tôi về Việt Nam, chẳng nơi đâu bằng TP.Hồ Chí Minh

Tạm biệt thành phố Toronto giá lạnh, nghèo nàn, lạc hậu và đầy rẫy tệ nạn xã hội, tôi trở về thăm quê hương yêu dấu vào một ngày cuối tháng ba khí hậu oi nồng.

Đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất đúng 12 giờ trưa, hơi lạnh từ các máy điều hoà được mở hết công suất không làm giảm ánh nắng gay gắt bên ngoài lăng kính của ga hàng không lớn nhất Đông Nam Á này.

Nhìn đoàn người rồng rắn xếp hàng đợi làm thủ tục nhập cảnh mà tôi ngán ngẩm, nhủ thầm không biết khi nào mới đến lượt mình. Nhưng tôi đã lầm, các anh hải quan Việt Nam với tác phong rất chuyên nghiệp, họ làm thủ tục check-out nhanh không quá ba mươi giây cho mỗi hành khách. Đoàn người dần dần ngắn lại.

Khi đến lượt tôi, anh hải quan trẻ tuổi trán lấm tấm mồ hôi vui vẻ hỏi thăm về hành trình bay, sức khoẻ của tôi cùng gia đình, sau đó anh nhã nhặn thông báo về số hành lý mà tôi đem vô Việt Nam như sau:

– Thưa anh, bộ phận giao nhận hành lý báo cho tôi biết là anh đem số lượng vàng, ngoại tệ và kim cương về Việt Nam nhiều trên mức quy định, nhưng chúng tôi biết anh vi phạm lần đầu nên quyết định không xử phạt đâu ạ.

Nghe anh hải quan nói thế, tôi vui quá thật thà khai luôn:

– Nói thật với em, số tiền hai triệu đô, mấy ký vàng lá cùng nửa ký hột xoàn là tài sản của anh dành dụm trong mười năm bưng phở, rửa chén và quét rác bên Canada đấy em ạ. Nay anh quyết định đem hết về Việt Nam để giúp các bé gái từ 18 đến 25 tuổi ở mấy quán bia ôm làm vốn buôn bán, mong các em thông cảm.

Anh hải quan trẻ thay đổi cách xưng hô, nhìn tôi cười tươi rói, vui vẻ bảo:

– Tụi em biết mà, nên không ph ạt anh đâu. À, còn mấy chục cái iphone X với va-li nước hoa, lần sau anh nhớ ràng buộc cẩn thận nhé, kẻo bể thì tiếc lắm. Tất cả đang ở đây, mời anh kiểm tra cho kỹ xem có thất thoát gì không ạ !

Nói xong anh quay qua hai người bạn hải quan ở bàn bên cạnh lúc này đã hết khách, nhờ họ bỏ hành lý của tôi lên xe, đẩy ra cửa dùm. Cảm động trước nghĩa cử cao đẹp ấy, tôi có nhã ý tặng mỗi anh một cái iphone thì mấy anh khoát tay:

– Cảm ơn anh, chúng em không nhận đâu ạ, anh hãy để dành tặng những người nghèo hơn tụi em. (more…)

Anh khá đi rồi cụ ạ !

– Anh Bẩn đi đời rồi, ông giáo ạ!

– Xộ khám rồi?

– Xộ rồi? Họ vừa xích đi xong.

Lão cố làm ra vẻ buồn tủi. Nhưng trông lão cười như bố đẻ em bé và đôi mắt lão long lanh như giọt sương mai, tôi muốn ôm choàng lấy lão mà đọc khoản 4 và khoản 12 Điều 5 Nghị định 46/2016/NĐ-CP. Bây giờ thì tôi không xót cái thả tim của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ tò mò muốn hóng thêm. Tôi hỏi cho có chuyện:

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép chảy cả nước mắt. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão cười hở cả đám lợi đỏ hỏn chả thấy cái răng đếch nào. Lão cố nín lại…

– Vãi đạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy mấy thằng nhóc khăn quàng vỗ tay lại cứ tưởng hay, hết dừng xe, dàn hàng ngang chụp ảnh trên cao tốc lại live stream chửi bậy, đốt xe, khoe khoang vô văn hoá. Tôi thí cho nó đôi ba cái like xong lén gọi cho báo đài. Nó đang hí hửng thì VTV24 chực sẵn ngay đằng sau nó, gom hết tư liệu tôi gửi rồi đồng loạt phân phát cho các nhà đài. Cứ thế là chuyển động 24h và thời sự, hai chương trình bỏ ra vài phút đã kéo cả dàn áo xanh áo vàng đến cổng nhà nó được. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu bị tóm! Này! Ông giáo ạ! Nó cũng khôn! Nó cứ làm như nó trách tôi; nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi mua vui cho lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”.

Thì ra tôi bằng này tuổi đầu rồi vẫn còn đánh lừa được thằng cu, nó không ngờ tôi dám gọi báo đài đến túm nó thật! (more…)

Cháu bé 12t kiếm 43tr từ làm thêm phụ giúp bố mẹ

Nhóm phóng viên chúng tôi đã bắt 2 chặng xe khách và mất 50k xe ôm để về với xã Tiến Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình. Tại đây khi tìm đường về nhà cháu Hoàng Đan Trường, tấm gương điển hình trong mô hình làm kinh tế mới, Người dân cả xã không ai không biết. Bà cụ bán nước sau khi thu của tôi 20k cho 2 cốc trà đá móm mém cười : (more…)

Doanh nhân 9x việt kiều khởi nghiệp ở việt nam

Didonna Quốc Anh Phillip (sinh năm 1992, quốc tịch Pháp) sinh ra và lớn lên tại nước ngoài nhưng từ bé đã mang trong mình một tình cảm mãnh liệt đối với quê hương Việt Nam. Khi lớn lên, anh đã quyết định mình phải làm gì đó cho đất nước, cho quê hương để rạng danh với 5 châu. từ ý nghĩ đó Quốc Anh quyết định xách vali quay về quê cha đất tổ để khởi nghiệp (more…)

Hà nội mùa nắng nóng

Trưa nay nắng nóng quá, mấy anh em công ty rủ nhau trích quỹ phòng ra quán thím Bâm – là quán phò quen – ở Trần Duy Hưng để đá phò giải nóng. Ra đến nơi thì mới biết là quán đang hết phò vì mấy hôm nay nóng, phò mất nước nhiều nên xin nghỉ để đi truyền nước gần hết.

Chắc không muốn mất lòng khách quen nên thím Bâm bảo chúng tôi cứ yên tâm lên phòng chờ tí, thím Bâm quen biết trong ngành nhiều, sẽ điều tạm cho mấy em phò ở chỗ khác tới. Vậy là bọn tôi tôi lên phòng bật điều hòa nằm chờ. Lát sau đã thấy mấy em ngon lành gõ cửa… Mọi việc tưởng cứ thế mà diễn ra êm đẹp thôi, nhưng nào ngờ, vừa khởi động tí, còn chưa kịp cứng gân cốt thì tôi – cũng như các anh em khác – đã hét lên hoảng hốt: “ĐM! Phò chuyển giới!”. (more…)

‘Bắc kim thang’ dự báo U23 Việt Nam vô địch

Chiến thắng của đội tuyển Việt Nam tại U23 châu Á đã được tiên tri từ trước?

Trong bài đồng dao viết hai câu sấm truyền:

‘Chú bán dầu, qua cầu mà té
Chú bán ếch, ở lại làm chi’

Chú bán dầu là Syria, Iraq với Qatar chứ còn chi nữa. Sau này cải cách ngôn ngữ, người ta đọc trại thành ‘chú bán ếch’ chứ ngày xưa nó là U Dơ Bếch. Bắc là từ Park mà ra. (more…)

Gái ế

Sáng nhận một lúc 3 thiệp cưới. Tổ sư, cưới đéo gì cưới lắm thế không biết, toàn bọn chíp 95 – 96, khi chị biết ôm giai cháo lưỡi thì chúng mày còn cởi truồng tắm chậu thế mà giờ vượt mặt chị rồi. Để tao chống mắt xem chúng mày hạnh phúc đến bao giờ?

Dạo này tự nhiên khó ở. Cứ mở cửa nhìn ra đường thấy xe hoa chúng nó đi qua là tối om mặt mũi chỉ muốn sút cho con Micky phát bõ ghét, chân tay bấn loạn, nhịp tim thất thường khó thở.

Trưa đi khám mụ y tá già đo huyết áp xong thủng thẳng bảo “Có triệu chứng tức hạ phá thượng nhé”. Mình hoang mang hỏi là sao ạ? Vứt cái đo huyết áp xuống bàn, mụ cười hềnh hệch “Lừa lừa thằng nào cưới béng đi là khỏi bệnh!” Nghe xong ngại ngại là, nói cụ nó là bệnh thiếu hơi giai, thèm giai cho xong, hãm! Mà mình thì cũng thèm thật, ahihi.

Tối ăn xong nằm vật ra giường, nhắm nghiền mắt lục trong đầu những thằng có thể lừa. (more…)

Bố vợ phải đấm

Một nhà thơ nhớn, hình như tên là Mông Sấn ở bên châu Phi đã viết: Muốn chồng nghiêm chỉnh, vợ đừng chính chuyên!

Tôi mắc võng ra gốc xoài nằm suy ngẫm thấy đúng quá. Bao nhiêu mẹo giáo dục chồng thành người nghiêm túc đều thua cách này hết. Nhà thơ này không biết đã được giải “Nô Bem” chưa?

Không chính chuyên có nghĩa là gì nhể, câu này bí hiểm ra phết, phải tìm hiểu thôi. Các cụ nhà ta đã nói rùi, không chính chuyên có nghĩa là gái lẳng lơ: Chính chuyên chết cũng ra ma/ Lẳng lơ chết cũng khênh ra ngoài đồng. Nói túm lại, muốn giữ chồng thì tôi phải lẳng lơ chút xíu, ý tưởng này hay thiệt hà nha. (more…)

Truyện cười thằng ăn trộm

Một gia đình trùm xã hội đen sau một ngày tổ chức tiệc cưới mệt nhọc. Tối sắp đến đêm tân hôn, chú rể bảo với cha “Đêm nay là đêm tân hôn của con, con xin nhờ cha đứng ở ngoài làm trọng tài cho con và vợ con”

Ông bố:” OK. Con trai và con dâu cứ yên chí lớn. Ta không thiên vị đâu. Đêm nay 2 đứa nhất định phải phân thắng bại.”

Cả ba người đâu bít lúc này trên trần nhà có một tên ăn trộm chuyên nghiệp đã đột nhập vào nhà từ lúc xế chiều, đợi khuya xuống cả nhà đi ngủ hết sẽ khuân hết đồ đạc. Nhưng chẳng may cho hắn là chọn phòng nào nấp không chọn, lại đi chọn ngay phòng hoa chúc của cô dâu chú rể

Đợi mãi nên tên trộm đuối quá, phần vì đói nên ngủ quên lúc nào không hay. Lúc này Ông bố đứng ngoài phòng trịnh trọng rống lớn:” Nào, rút kiếm ra”

Tên ăn trộm đang ngủ nghe tiếng thét giật mìh, lại nghe ông bảo rút kiếm, ngỡ mình bị phát hiện nên lật đật trổ mái nhà phóng xuống bụi cây um tùm gần đó ẩn nấp, run như cầy sấy ^^

Ông bố lại rống lên:”Đâm dzô bụi lùm”

” Chết mẹ, không lẽ ổng phát hiện ra mình thật rùi?” Tên trộm hoảng hồn vội chui ra khỏi bụi cây, nhảy tọt xuống cái giếng gần đó nấp cho chắc ăn.

Trong lúc đó ông bố vẫn hăng say với “nhiệm vụ” làm trọng tài của mình. Ông gào to:” Cố lên con trai. Khuấy động giếng sâuuuuuu…”

“Lần này thì hết đường thoát”. Không thể tin được gia đình xã hội đen này công phu lại cao thâm đến thế, quyết truy sát mình. Tên trộm đành tiu nghỉu leo lên khỏi giếng, đến trước mặt ông bố đầu thú xin được tha mạng trong sự ngơ ngẩn tò te của ông ta cùng cô dâu chú rể đang “bất phân thắng bại”

Chưa đủ 18+ thì không đọc nha !

Mình có thằng cháu tên Dương. Thằng này rất đam mê thể thao, nhưng không phải bóng đá, cầu lông, mà lại thích võ thuật, và võ thuật cũng không phải Karate, Judo, hay Pencak silat, mà nó lại thích môn vật cổ truyền.

Mình thấy nó đam mê quá thì liền đưa nó tới trung tâm của chị Thảo – chị Thảo trước đây là thành viên của đội tuyển vật quốc tế. Ở thời đỉnh cao, chị Thảo đã từng giành 2 huy chương vàng World Cup, 1 huy chương bạc Europa League, và một đống huy chương đồng AFF Suzuki Cup. Sau khi giải nghệ, chị Thảo mở một trung tâm dạy vật để truyền đạt lại kinh nghiệm cho thế hệ trẻ, và quan trọng hơn là để kiếm thêm thu nhập. (more…)

Ngân hàng thiếu chuyên nghiệp

THỀ! Không bao giờ em làm việc với ngân hàng Agrigank nữa, nhân viên làm việc thiếu chuyên nghiệp, hách dịch. Cậy là ngân hàng nhà nước mà muốn làm gì thì làm sao?

Sáng nay e vừa ra ngân hàng Agribank rút tiền để đi du lịch 30-4

– Cho a rút 100tr.

– Không có nhiều vậy ạ.

– Vậy a rút 50 triệu.

– Xin lỗi, cũng không có nhiều vậy ạ

Mình hơi bực và hơi gắt nhẹ:

– Vậy a rút 1 triệu được chứ?

– Thật sự không có đủ ạ.

Mình thật sự cáu quát to:

– Vậy tôi rút “một trăm nghìn”, chỉ một trăm nghìn. Đừng nói với tôi cái ngân hàng to như vậy cũng không có nổi một trăm nghìn nhé????

NVNH cũng nổi nóng quát lại:

– Không phải ngân hàng ko có đủ, mà tài khoản của a ko đủ 100,000đ.

Tôi nhỏ nhẹ:

– Em xin lỗi !

Và nhanh chóng

Đạp xe mất hút………. Kkk

Không nên chê vợ

Thằng em vợ đến nhà tôi chơi, hai anh em đang ngồi nói chuyện thì vợ tôi về. Vừa bước vào nhà, vợ hất hất mái tóc qua hai bên vai, hỏi: “Em vừa làm kiểu tóc xoăn mới này! Anh thấy hợp không?”. Tôi ngỡ ngàng: “Trời ơi! Em để kiểu này hợp và trẻ quá! Nãy em vừa bước vào, anh cứ tưởng con bé sinh viên năm thứ nhất mới thuê phòng bên hàng xóm nó vào nhầm nhà”.

Vợ nghe vậy thì tủm tỉm cười, rồi lấy xoài, lấy ổi ra gọt cho hai anh em ăn. Xong vợ bảo hai anh em cứ ngồi xem tivi, vợ chạy ù ra đầu ngõ mua con gà với mấy lít bia về cho hai anh em lai rai.

Đợi lúc vợ tôi vừa đi khuất, thằng em vợ mới hỏi tôi bằng giọng thắc mắc:

– Gu thẩm mĩ của anh lạ nhỉ? Em thấy kiểu tóc ấy của chị không được đẹp lắm! (more…)

Hãy biến lão thành chàng trai 20 tuổi đi!

Tôi quyết định xuất hành một chuyến đi tìm chồng, hướng về vùng quê. Đàn ông thành phố cơ bản là vứt đi hết, toàn một lũ chả ra thể thống cống rãnh gì. Mục tiêu kiếm chồng của tôi đơn giản thôi mà: Đẹp giai và giàu có, càng giàu càng tốt!

Tôi bắt đầu đi. Bất ngờ gặp gặp một ông cụ nằm vật vã bên đường. Khổ thân quá, chả biết con cháu ở đâu mà cụ ra nông nỗi này. Lại nghĩ, rất có thể cụ là thần đèn, ra đây nằm thử lòng thiên hạ cũng nên. Tôi chợt giật mình, nếu ông này mà là thần đèn thần đuốc thì ta phải cứu ngay thôi, chắc chắn thần sẽ giúp tìm chồng như ý.

Tôi quỳ xuống nâng cụ dậy, mở túi lấy bánh mì kẹp pa tê gan cho ăn. Ăn xong cụ nói: “Ta chính là Thần Đuốc hạ thế thử lòng người tốt đây. Con đúng là cô gái tuyệt vời nhất mà ta gặp. Ta đã nằm ở đây đúng 3 ngày rồi, bao nhiêu đi qua nhưng không hề có cảm xúc gì, chỉ nhìn ta với ánh mắt khó hiểu. Giờ con hãy nói đi, con muốn gì?”

Tôi suýt ngất. Trời ơi, hôm nay tôi xuất hành vào giờ đại phúc rồi. Có nhẽ kiếp trước tôi làm nhiều việc tốt nên kiếp này mới có quý nhân phò trợ. Tôi nói luôn: “Vậy thần hãy tìm cho con một người đàn ông đẹp giai và giàu có để lấy làm chồng!”.

Vị thần vụt biến mất, một tia chớp vút lên trời. Mấy phút sau thần trở lại với một phi thuyền không gian, mời tôi lên và bay đi, tới một vùng quê xa xôi xanh mướt, không gian mênh mông, đẹp hơn bất cứ bức tranh quang cảnh nào. Phi thuyền từ từ hạ xuống một biệt thự sang trọng giữa khu vườn hoa hồng thơm ngát. Đây là nơi ở của triệu phú giàu có nhất vùng Ca ta lăng.

Kia rồi, chàng triệu phú bước xuống thềm đón tôi. Ôi chàng già quá, bộ râu trắng như cước, đôi mắt phồng nếp nhăn. Nếu tôi đoán không nhầm thì năm nay chàng phải ngót nghét 80 tuổi.

Tôi vội cầu xin Thần Đuốc:

– Thần hãy biến hóa để ông ta trẻ lại tuổi 20 đi nào!

Thần đèn khoanh tay lễ phép:

-Dạ thưa quý cô, của cải và tuổi trẻ chỉ được phép chọn 1 thôi.

Nghĩ nát hết cả óc, của cải không quan trọng, chỉ cần khu đất mặt đường này là đủ rồi, chia ra được mấy trăm lô. Tôi ra phán quyết:

– Nào, hãy biến lão trở lại chàng trai 20 tuổi đi nào!

Trư Bát Giới thời @

Với công nghệ thẩm mỹ làm đẹp hiện đại, Trư Bát Giới đã dùng một một số tiền lớn để phẫu thuật thẩm mỹ sửa sang khuôn mặt và thân hình của mình trở thành một anh chàng đẹp zai với dung mạo hoàn hảo, tuấn tú. Sau đó Trư Bát Giới với tính mê gái đẹp liền tới vũ trường tìm gái.

Sau khi kiếm được một em chân dài đến nách, mặt đẹp như hoa và cùng nhau đi từ A…..đến ….Z, khi nằm tâm sự với nhau, Bát Giới liền bảo:

– Em có biết là trước kia ta xấu thế nào không? Ta chính là Trư Bát Giới đấy!!

– Cô gái đẹp giật mình ngồi dậy: Trời ơi…!!! Sư huynh!…Đệ…chính là Sa Tăng đây!

– Trư Bát Giới…!!!