Banner

Home » Truyện cười chế

Category Archives: Truyện cười chế

Xóm bựa : Sư phò thích phá giới và anh cường lé (Chap 5)

Xóm tôi có một ngôi cổ tự, trấn giữ ngôi cổ tự này là một ông sư nghe đâu pháp danh là Thích Minh Huy, thế nhưng cả xóm chả bao giờ gọi thầy là Thích Minh Huy cả mà gọi là sư phò Thích Phá Giới. Lý do người ta gọi thầy như vậy kể ra cũng khá buồn cười. Sư vốn nghiện game, lại còn nghiện nặng nhất là món Võ lâm truyền kỳ thì thầy càng mê tít. Thầy chơi game đặt tên nhân vật là Thích Phá Giới nên sau này xóm tôi gọi thầy bằng cái tên đó luôn. Sư vốn bựa, thành ra mỗi lần chơi game là lại phát sinh khối chuyện. Có lần đau bụng mà mải chơi game không dứt ra được, đến khi bí quá té chạy thì nhà vệ sinh của tiệm nét lại có người dùng. Tình thế nguy cấp sư đánh liều vạch hàng rào nhà sát bên quán net để xả xú pắp. Xong xuôi thì sư phát hiện là không mang giấy để chùi, mà tính sư lại vốn sạch sẽ không chùi bậy bạ được, thế là sư liền quay mông ra trước gió hong cho khô để bóc đi. Đại sự sắp xong xuôi thì bị chủ nhà tóm được, cơ mà lúc ấy sư cũng kịp kéo quần lên rồi. Thế là sư gân cổ cải lại “Cứt thằng nào ỉa chứ phải tôi đéo đâu”. Thấy sư cãi bướng ông kia kéo thầy xềnh xệch tới tận vật chứng “Ở đây chỉ có mình ông với tôi, ông đéo ỉa lại chẳng nhẽ tôi ỉa”. Nhìn bãi cứt to như voi ỉa, thối long trời lở đất, sư chắp tay chép miệng “Mô Phật, cứt nhà chùa ỉa không có thối”.

Đọc Tiếp…

Xóm bựa : Bác Hải ( Chap 4 )

Bác Hải là một cao niên trong xóm tôi, năm nay tuổi cũng lục tuần cơ mà bác vẫn ăn khoẻ và địt cũng khoẻ. Bác là sĩ quan quân đội về hưu, cấp bậc gì thì đéo biết nhưng mỗi lần sang chơi nhà bác là y như rằng bác lại lôi ra một thứ gì đó rồi tấm tắc bảo “Đẹp chửa, của chị Ngân mới biếu đấy”. Nhỡ mồm ra mà hỏi Ngân nào thì y như rằng bác nhăn mặt bảo “Thì chị Ngân chủ tịch Quốc hội chứ còn Ngân nào”. Hoặc có khi thấy bọn tôi đang ngồi bắn thuốc lào ở quán nước đầu ngõ thì bác xách chậu phong lan ra cười hề hề bảo “Đẹp không? Thằng Phúc mới cho đệ mang sang đấy”. Tuyệt nhiên lúc ấy cả đám bọn tôi đéo ai dám hỏi là Phúc nào. Bác Hải có một quả điếu cày chạm hình “Song Long tranh châu” rất đẹp, tuy nhiên thanh niên xóm tôi đéo ai dám sờ vào, nguyên nhân là bởi trên ống điếu có khắc dòng chữ nhuyêch nhoặc “Đồng chí Đại tướng Tô Lâm kính biếu”.

Sinh thời, thứ mà bác quan tâm nhất là làm sao có được đứa con trai. Tuy nhiên, đứa đầu tiên lại là con gái, ừ thì thôi kệ gái trước trai sau, bác đặt tên là Như Hương. Đến đứa thứ hai cũng là nữ, bác hơi buồn nhưng thôi cũng kệ bác đặt tên Như Hoa. Cuối cùng bác chơi lớn chấp nhận kỉ luật sinh con thứ ba để kiếm thằng con trai. Tuy nhiên, lần thứ ba của bác cũng là gái nốt. Điên tiết bác đặt luôn là Như Cứt, hậu quả là sau này bác lại phải lóc cóc lên phường xin đổi tên khai sinh thành Như Cúc vì Như Cứt đéo chịu đi học bởi bị bạn trêu.

Đọc Tiếp…

Xóm bựa : Anh Tú và môn võ đ*t ( Chap 3 )

Thanh niên xóm tôi toàn bọn nghiện, à làng tôi hễ nghiện thì bán đồ nhà, bán hết thì đi ăn cắp, hễ đi làm tử tế thì sẽ bị dân chê cười rằng “Địt mẹ thằng này điên, nghiện phải đi ăn cắp chứ, làm cái đéo gì cho lại? “. Tuy nhiên anh Tú lại nằm ngoài quy luật đó thành ra các cụ cao niên xem anh là thành phần ưu tú, là thế hệ trẻ cốt cán của xóm. Nghề chính của anh là lái xe cải tiến hay còn gọi là xe thương binh. Anh bảo ngày xưa anh tham gia chiến dịch biên giới đánh cho tụi Tàu chạy vãi cả cứt non. Nhưng bọn tôi thừa biết là anh chém gió vì anh có đi lính ngày đéo nào đâu, nhà anh chạy chọt cho anh có cái thẻ thương binh để chạy xe kiếm cơm. Đó là nghề chính, còn nghề phụ của anh là “cò tù”. Nghĩa là canh mẹ có ông nghiện nào vừa tiêm xong đang phê nằm trợn mắt thì anh bế lên phường lãnh thưởng. Có ông buổi sáng vẫn còn phê nằm giật đùng đùng cạnh bãi rác mà tới trưa tỉnh lại đã thấy mình ở trong trung tâm cai nghiện, mồm chửi ỏm tỏi “Địt mẹ thằng Tú”. Thành thử xóm tôi toàn nghiện nhưng đéo có ông nào dám tiêm ở xóm vì sợ bị anh Tú lén bế lên xe chở đi mất.

Đọc Tiếp…

Xóm bựa : Anh Kiệt ( Chap 2 )

Anh Kiệt là hàng xóm của anh Dương, cũng là thành phần ưu tú của xóm tôi và trình thì cao hơn anh Dương một bậc, nghĩa là ngoài chắn cạ, xóc dĩa, lô đề, tổ tôm thì anh còn nghiện, nghiện lòi pha. Vì vậy sở trường của anh là đi chà đồ nhà khác mỗi khi lên cơn đói thuốc. Tuy nhiên, anh chỉ chà đồ ở xóm khác chứ tuyệt đối không bao giờ chà của bà con cùng xóm. Bởi thế nên mọi người trong xóm tôi đề cao nhân cách của anh lắm, vẫn thường mang anh ra làm tấm gương để răn dạy con em mình. Có hôm đói thuốc lại gặp anh Dương đói đề, thế là anh Kiệt rủ anh Dương ra bờ hồ ăn xin. Lần đó, anh Kiệt giả mù thổi tiêu, có cái hòm to đề “A di đà phật”, bà con thả tiền vào, tiếng tiêu của anh như lồn, cơ mà hợp nhĩ nên anh kiếm cũng được kha khá. Cách đó 1 đoạn, anh Dương ôm một cái đàn, ghi ta đéo phải ghita, đàn nguyệt đéo phải đàn nguyệt, thùng nó tròn tròn, mình thì ốm đéo biết đàn gì, cơ mà nhận định anh chơi đến giới hạn của sự hãm loz nên ngồi nửa ngày chả đc xu nào… Bọn tôi bàn có dịp sẽ viết bản nhạc đặt là “Tiếu ngạo bờ hồ” cho hai anh tiêu – cầm song tấu để bà con chạy vãi hết cứt ra 1 thể. Chị Hiền, vợ anh Kiệt thì cả ngày lo chạy chợ, thành thử công việc ở nhà đổ hết lên anh. Có dạo, nhìn hoá đơn tiền điện lên tới tiền triệu, anh Kiệt liền nghĩ ra cách câu trộm điện về xài, còn tiền điện anh vẫn sẽ tính với chị Hiền. Nghĩ là làm, ngay sáng sớm hôm đó, anh vác thang leo lên cột điện. Đang đấu nối thì không biết thế đéo nào anh lại bật ngửa rớt mẹ xuống đất. Té ra anh quên sụp cầu dao tổng nên bị điện giật, mà lại là điện cao thế, tuy vậy, đéo hiểu sao anh không đi luôn mà chỉ sùi bọt mép, nằm giật giật, giật giật. Mọi người thấy anh Kiệt như thế thì cũng chả mấy ai quan tâm bởi “Chắc là nó phê thuốc ấy mà, lát nó tỉnh”. Nằm đến trưa thì anh tỉnh thật liền bò vô quán nước đầu ngõ bắn phát thuốc lào cho hoàn hồn. Nghe anh kể, bọn tôi mới biết là đéo phải anh phê thuốc mà bị điện giật. Tuy nhiên anh vẫn lạc quan bảo “Nhờ có điện giật mà qua cơn vã thuốc, thế là hôm nay tiết kiệm được một cử. May vãi loz”.

Đọc Tiếp…

Xóm bựa : Anh Dương ( Chap 1)

Anh Dương là một thanh niên điển hình của xóm tôi, nghĩa là từ đề đóm, tổ tôm cho đến chắn cạ, xóc dĩa không môn công phu phu nào là anh không thành thục. Anh Dương nhỏ thó, loắt choắt nhưng có chị vợ to gấp tư anh. Chị Lan – vợ anh Dương làm nghề mổ lợn, thành thử mỗi khi lệch pha nhau là chị lại vác phóng lơn dí anh chạy vãi cả cứt non. Thường thì anh sẽ rẽ đất chạy mất dạng và rồi canh lúc 12h đêm lúc chị ngủ say anh mới dám vác dái về. Tuy vây, mỗi bận bị dí chạy xong thì anh vẫn cố gắng giải thích với chúng tôi “Tính anh nó lắng, chứ tầm con Lan, anh vả phát chết. Chẳng qua tính anh nó lắng”. Bọn tôi bơm đểu “Lắng là chuẩn anh ạ. Mẹ mụ Lan to như con Tịnh, đéo lắng thì lại chả vào hồi sức cấp cứu”.

À nói qua về cân nặng của anh Dương, anh vốn nhỏ thó nên bọn tôi ước chừng anh chỉ tầm 40 kí. Thế nhưng anh đéo chịu, anh quả quyết nếu chưa trừ bì cân hơi thì cũng được 42 cân. Thế là có dao cả xóm tôi bắt anh nhịn ỉa 1 tuần lễ, sau đó đem anh ra cân thì vừa người vừa cưt cả thảy là 41 cân 6 lạng. Nói thế để biết cân nặng của anh Dương là điều gì đó huyết sức huyền bí và phưc tạp, thừa hay thiếu chút đỉnh anh đều không ưng.

Đọc Tiếp…

Chạm mặt yêu quái

– Sư phụ ụ ụ ụ.:??

– Chuyện gì vậy Ngộ Không?

– Thưa sư phụ. Có yêu quái ạ!

– Trông hình dạng thế nào?

– Có vẻ nghèo lắm thưa sư phụ.

– Sa Tăng.??

– Dạ thưa sư phụ.

– Trong hành lý còn gì ăn được không?

– Dạ còn ạ, nhưng yêu quái này không thiếu ăn ạ, chỉ thiếu mặc thôi.

– Vậy mang nó lại đây cho ta.

– Bát Giới..!!

– Dạ. Con hiểu.

Thứ đàn ông mất dạy

Con em mình vừa đi chơi về, thấy nó có vẻ hậm hực, mình hỏi sao, nó bảo cái thằng người yêu nó mới quen tưởng tử tế, hóa ra lại là thằng mất dạy, em chia tay nó rồi.

Tôi bảo đầu đuôi thế nào, kể tôi nghe, thì con bé vừa nức nở vừa kể: “Cái thằng đó rõ ràng hẹn em đi ăn kem, thế mà lèm nhèm kiểu gì nó lại phi ngay vào nhà nghỉ. Em nhảy ngay xuống tát cái bốp phát vào mặt nó. Thằng chó, nó nghĩ em là loại con gái gì chứ? Ăn tát xong thằng đó rối rít xin lỗi, giải thích là hôm nay Cá tháng Tư, nó chỉ đùa tí cho vui thôi chứ không có ý gì”.

Tôi nghe vậy thì cũng cố xoa dịu: “Thôi, nó đùa có hơi quá thì em tát nó một cái là cũng được rồi, chứ mới thế đã chia tay thì hơi tội cho nó”.

Con em lại nức nở: “Thì em cũng nghĩ thế, em còn bảo nó là đã lỡ vào đến đây rồi thì cứ thuê lấy một phòng vào nghỉ tí cũng được, nhưng nó nhất quyết không chịu thuê, bảo là chỉ đùa thôi”.

“Ờ, thế chia tay là phải rồi! Thứ đàn ông mất dạy!”.

Nguồn : Long Văn Đinh

Tôi về Việt Nam, chẳng nơi đâu bằng TP.Hồ Chí Minh

Tạm biệt thành phố Toronto giá lạnh, nghèo nàn, lạc hậu và đầy rẫy tệ nạn xã hội, tôi trở về thăm quê hương yêu dấu vào một ngày cuối tháng ba khí hậu oi nồng.

Đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất đúng 12 giờ trưa, hơi lạnh từ các máy điều hoà được mở hết công suất không làm giảm ánh nắng gay gắt bên ngoài lăng kính của ga hàng không lớn nhất Đông Nam Á này.

Nhìn đoàn người rồng rắn xếp hàng đợi làm thủ tục nhập cảnh mà tôi ngán ngẩm, nhủ thầm không biết khi nào mới đến lượt mình. Nhưng tôi đã lầm, các anh hải quan Việt Nam với tác phong rất chuyên nghiệp, họ làm thủ tục check-out nhanh không quá ba mươi giây cho mỗi hành khách. Đoàn người dần dần ngắn lại.

Khi đến lượt tôi, anh hải quan trẻ tuổi trán lấm tấm mồ hôi vui vẻ hỏi thăm về hành trình bay, sức khoẻ của tôi cùng gia đình, sau đó anh nhã nhặn thông báo về số hành lý mà tôi đem vô Việt Nam như sau:

– Thưa anh, bộ phận giao nhận hành lý báo cho tôi biết là anh đem số lượng vàng, ngoại tệ và kim cương về Việt Nam nhiều trên mức quy định, nhưng chúng tôi biết anh vi phạm lần đầu nên quyết định không xử phạt đâu ạ.

Nghe anh hải quan nói thế, tôi vui quá thật thà khai luôn:

– Nói thật với em, số tiền hai triệu đô, mấy ký vàng lá cùng nửa ký hột xoàn là tài sản của anh dành dụm trong mười năm bưng phở, rửa chén và quét rác bên Canada đấy em ạ. Nay anh quyết định đem hết về Việt Nam để giúp các bé gái từ 18 đến 25 tuổi ở mấy quán bia ôm làm vốn buôn bán, mong các em thông cảm.

Anh hải quan trẻ thay đổi cách xưng hô, nhìn tôi cười tươi rói, vui vẻ bảo:

– Tụi em biết mà, nên không ph ạt anh đâu. À, còn mấy chục cái iphone X với va-li nước hoa, lần sau anh nhớ ràng buộc cẩn thận nhé, kẻo bể thì tiếc lắm. Tất cả đang ở đây, mời anh kiểm tra cho kỹ xem có thất thoát gì không ạ !

Nói xong anh quay qua hai người bạn hải quan ở bàn bên cạnh lúc này đã hết khách, nhờ họ bỏ hành lý của tôi lên xe, đẩy ra cửa dùm. Cảm động trước nghĩa cử cao đẹp ấy, tôi có nhã ý tặng mỗi anh một cái iphone thì mấy anh khoát tay:

– Cảm ơn anh, chúng em không nhận đâu ạ, anh hãy để dành tặng những người nghèo hơn tụi em.

Đọc Tiếp…

Anh khá đi rồi cụ ạ !

– Anh Bẩn đi đời rồi, ông giáo ạ!

– Xộ khám rồi?

– Xộ rồi? Họ vừa xích đi xong.

Lão cố làm ra vẻ buồn tủi. Nhưng trông lão cười như bố đẻ em bé và đôi mắt lão long lanh như giọt sương mai, tôi muốn ôm choàng lấy lão mà đọc khoản 4 và khoản 12 Điều 5 Nghị định 46/2016/NĐ-CP. Bây giờ thì tôi không xót cái thả tim của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ tò mò muốn hóng thêm. Tôi hỏi cho có chuyện:

– Thế nó cho bắt à?

Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép chảy cả nước mắt. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão cười hở cả đám lợi đỏ hỏn chả thấy cái răng đếch nào. Lão cố nín lại…

– Vãi đạn… Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy mấy thằng nhóc khăn quàng vỗ tay lại cứ tưởng hay, hết dừng xe, dàn hàng ngang chụp ảnh trên cao tốc lại live stream chửi bậy, đốt xe, khoe khoang vô văn hoá. Tôi thí cho nó đôi ba cái like xong lén gọi cho báo đài. Nó đang hí hửng thì VTV24 chực sẵn ngay đằng sau nó, gom hết tư liệu tôi gửi rồi đồng loạt phân phát cho các nhà đài. Cứ thế là chuyển động 24h và thời sự, hai chương trình bỏ ra vài phút đã kéo cả dàn áo xanh áo vàng đến cổng nhà nó được. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu bị tóm! Này! Ông giáo ạ! Nó cũng khôn! Nó cứ làm như nó trách tôi; nhìn tôi như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi mua vui cho lão như thế mà lão xử với tôi như thế này?”.

Thì ra tôi bằng này tuổi đầu rồi vẫn còn đánh lừa được thằng cu, nó không ngờ tôi dám gọi báo đài đến túm nó thật!

Đọc Tiếp…

Cháu bé 12t kiếm 43tr từ làm thêm phụ giúp bố mẹ

Nhóm phóng viên chúng tôi đã bắt 2 chặng xe khách và mất 50k xe ôm để về với xã Tiến Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình. Tại đây khi tìm đường về nhà cháu Hoàng Đan Trường, tấm gương điển hình trong mô hình làm kinh tế mới, Người dân cả xã không ai không biết. Bà cụ bán nước sau khi thu của tôi 20k cho 2 cốc trà đá móm mém cười :

Đọc Tiếp…

Doanh nhân 9x việt kiều khởi nghiệp ở việt nam

Didonna Quốc Anh Phillip (sinh năm 1992, quốc tịch Pháp) sinh ra và lớn lên tại nước ngoài nhưng từ bé đã mang trong mình một tình cảm mãnh liệt đối với quê hương Việt Nam. Khi lớn lên, anh đã quyết định mình phải làm gì đó cho đất nước, cho quê hương để rạng danh với 5 châu. từ ý nghĩ đó Quốc Anh quyết định xách vali quay về quê cha đất tổ để khởi nghiệp

Đọc Tiếp…

Hà nội mùa nắng nóng

Trưa nay nắng nóng quá, mấy anh em công ty rủ nhau trích quỹ phòng ra quán thím Bâm – là quán phò quen – ở Trần Duy Hưng để đá phò giải nóng. Ra đến nơi thì mới biết là quán đang hết phò vì mấy hôm nay nóng, phò mất nước nhiều nên xin nghỉ để đi truyền nước gần hết.

Chắc không muốn mất lòng khách quen nên thím Bâm bảo chúng tôi cứ yên tâm lên phòng chờ tí, thím Bâm quen biết trong ngành nhiều, sẽ điều tạm cho mấy em phò ở chỗ khác tới. Vậy là bọn tôi tôi lên phòng bật điều hòa nằm chờ. Lát sau đã thấy mấy em ngon lành gõ cửa… Mọi việc tưởng cứ thế mà diễn ra êm đẹp thôi, nhưng nào ngờ, vừa khởi động tí, còn chưa kịp cứng gân cốt thì tôi – cũng như các anh em khác – đã hét lên hoảng hốt: “ĐM! Phò chuyển giới!”.

Đọc Tiếp…

‘Bắc kim thang’ dự báo U23 Việt Nam vô địch

Chiến thắng của đội tuyển Việt Nam tại U23 châu Á đã được tiên tri từ trước?

Trong bài đồng dao viết hai câu sấm truyền:

‘Chú bán dầu, qua cầu mà té
Chú bán ếch, ở lại làm chi’

Chú bán dầu là Syria, Iraq với Qatar chứ còn chi nữa. Sau này cải cách ngôn ngữ, người ta đọc trại thành ‘chú bán ếch’ chứ ngày xưa nó là U Dơ Bếch. Bắc là từ Park mà ra.

Đọc Tiếp…

Gái ế

Sáng nhận một lúc 3 thiệp cưới. Tổ sư, cưới đéo gì cưới lắm thế không biết, toàn bọn chíp 95 – 96, khi chị biết ôm giai cháo lưỡi thì chúng mày còn cởi truồng tắm chậu thế mà giờ vượt mặt chị rồi. Để tao chống mắt xem chúng mày hạnh phúc đến bao giờ?

Dạo này tự nhiên khó ở. Cứ mở cửa nhìn ra đường thấy xe hoa chúng nó đi qua là tối om mặt mũi chỉ muốn sút cho con Micky phát bõ ghét, chân tay bấn loạn, nhịp tim thất thường khó thở.

Trưa đi khám mụ y tá già đo huyết áp xong thủng thẳng bảo “Có triệu chứng tức hạ phá thượng nhé”. Mình hoang mang hỏi là sao ạ? Vứt cái đo huyết áp xuống bàn, mụ cười hềnh hệch “Lừa lừa thằng nào cưới béng đi là khỏi bệnh!” Nghe xong ngại ngại là, nói cụ nó là bệnh thiếu hơi giai, thèm giai cho xong, hãm! Mà mình thì cũng thèm thật, ahihi.

Tối ăn xong nằm vật ra giường, nhắm nghiền mắt lục trong đầu những thằng có thể lừa.

Đọc Tiếp…

Bố vợ phải đấm

Một nhà thơ nhớn, hình như tên là Mông Sấn ở bên châu Phi đã viết: Muốn chồng nghiêm chỉnh, vợ đừng chính chuyên!

Tôi mắc võng ra gốc xoài nằm suy ngẫm thấy đúng quá. Bao nhiêu mẹo giáo dục chồng thành người nghiêm túc đều thua cách này hết. Nhà thơ này không biết đã được giải “Nô Bem” chưa?

Không chính chuyên có nghĩa là gì nhể, câu này bí hiểm ra phết, phải tìm hiểu thôi. Các cụ nhà ta đã nói rùi, không chính chuyên có nghĩa là gái lẳng lơ: Chính chuyên chết cũng ra ma/ Lẳng lơ chết cũng khênh ra ngoài đồng. Nói túm lại, muốn giữ chồng thì tôi phải lẳng lơ chút xíu, ý tưởng này hay thiệt hà nha.

Đọc Tiếp…

Quảng Cáo

Truyen Cuoi 69 . Com
https://truyencuoi69.com
Thư viện Truyện Cười – Truyện Tiếu Lâm miễn phí, cập nhật truyện cười hay mỗi ngày đáp ứng nhu cầu đa dạng của độc giả. Mời bạn đón đọc trên TruyenCuoi.Biz

Tok Media – Thiết kế web trọn gói
https://tokmedia.vn
Hãy để chúng tôi giúp bạn chiến thắng mọi đối thủ – TOKMEDIA – Đam mê dẫn lối thành công

NBA GROUP – Thiết kế thi công nội thất
https://nba.com.vn
Hãy để chúng tôi giúp bạn chiến thắng mọi đối thủ – TOKMEDIA – Đam mê dẫn lối thành công

QC TextLink 30.000đ/tháng
LH: 0902.662.420  

Quảng Cáo

doc truyen cuoi doc truyen cuoi doc truyen cuoi